Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010
tất cả chỉ còn là quá khứ!
Nhớ!!! Dẫu biết rằng đã quá muộn mà sao kí ức cứ ùa về làm em thổn thức! Anh...có đôi lúc em thầm cảm ơn thời gian vì đã xoa dịu đi nỗi đau trong trái tim yêu. Nhưng lại thầm trách thời gian đã không xoá nhoà luôn kỉ niệm giữa anh và em,để rồi những lúc buồn thì hình ảnh ấy lại hiện về làm em rơi nước mắt. Cuộc sống thay đổi em vẫn cứ mãi là con người ấy,em vẫn cố chấp và bướng bỉnh như ngày đầu tiên chúng ta quen nhau. Anh...Nhiều lúc em thầm cảm ơn ông trời đã mang anh trao tặng cho em,mang niềm vui và hạnh phúc đến cho em để cuộc đời em thật sự có ý nghĩa...Nhưng em thầm trách số phận và bản thân ích kỉ của mình đã không mang lại cho anh hạnh phúc dù chỉ một ngày. Để bây giờ khi em nghĩ lại thì tất cả đã chỉ còn là quá khứ... Sống ở nơi đất khách quê người em mới biết em cần có một bờ vai để che chở nhưng em biết làm thế nào đây? em không biết nữa!!! em không cho phép trái tim mình được làm như vậy bởi vì em vẫn chưa quên được anh. Em sẽ không khóc như một đứa trẻ nữa,vì bây giờ em không còn anh ở bên dỗ dành,em hứa là như vậy và em tin rằng em sẽ làm được..Anh cũng như vậy nhé. Bây giờ em sẽ tìm hạnh phúc mới cho mình.. Nếu anh biết được thì em tin rằng anh cũng sẽ ủng hộ em như ngày xưa đó,nhưng em mong anh đừng bao giờ chúc em hạnh phúc... Anh cũng hãy tìm hạnh phúc mới cho mình nhé,em không chúc gì anh cả vì một người đàn ông tốt như anh xứng đáng được nhận những gì tốt đẹp nhất!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét